fbpx
Trải nghiệm Tu luyện

Chia sẻ của Họa sĩ Đỗ Mạnh Cương

Chia sẻ của Họa sĩ Đỗ Mạnh Cương
30 Tháng Chín, 2015 Tịnh Phong
Ảnh 1: Báo Khoa Học & Đời Sống 'Bài viết sống khỏe - Sống cao đẹp' của từ tháng 12/2014, hôm nay số báo 26 (2/3/15) đã đăng.Ảnh 2: Họa sĩ Đỗ Mạnh Cương và tác phẩm nổi tiếng "Nắng Thu"

Họa sĩ Đỗ Mạnh Cương: Sức Khỏe của tôi tốt lên rõ rệt, bệnh Xương Khớp, Tim Mạch đã tiêu tan. Bây giờ đi bộ lên xuống bốn tầng cầu thang nhanh nhẹn, thoải mái – nhờ tu luyện Pháp Luân Công

Sinh năm 1940 tại Hà Nội. Ông là một họa sĩ quen biết của công chúng yêu nghệ thuật Việt Nam và những người sưu tập ở nước ngoài – Giảng viên của hai trường: Đại học Mỹ thuật Công nghiệp Hà Nội (1979-1990), Đại học Mỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh (1990-2001).

Họa sĩ Tô Ngọc Thành : “ Xu hướng sáng tác của họa sĩ Đỗ Mạnh Cương là hiện thực và hiện thực hiện đại. Phong cách sáng tạo của ông rất đa dạng, độc đáo. Qua những tìm tòi, những thủ pháp, bố cục, màu sắc hoặc những mô-típ ký hiệu ngôn ngữ biểu đạt trong tranh của ông, người xem vẫn nhận ra một nội lực gần như thôi thúc trong nghệ thuật và phong cách xuyên suốt các tác phẩm của ông. Họa sĩ Đỗ Mạnh Cương cho ta một dự cảm, một phong cách nghệ thuật riêng, rất mới, tiếp cận và hòa nhập với một nền nghệ thuật hiện đại. “

Đến thăm ông, (số nhà 38, ngõ 31, phố Đội Nhân, Hà Nội) không ai nghĩ rằng ông đã 75 tuổi. Dáng người chắc khỏe, giọng nói vang, trầm ấm, cởi mở, chân thành, giản dị.

Năm 1959 đi bộ đội và năm 1962 ra quân về làm công nhân nhà máy điện Yên Phụ, Hà Nội. Ở nhà máy, ông đã phát huy năng khiếu kẻ vẽ, phục vụ sản xuất và chiến đấu.
Năm 1966, nhà máy cho đi học Đại học Mỹ thuật (khóa 1966- 1970). Ông được thành phố Hà Nội chọn cho đi học ở Liên xô cũ để về làm giám đốc Cung Văn hóa Hữu nghị Việt Xô, nhưng ông đều từ chối vì còn nặng tình, nặng nghĩa với nhà máy, nơi ông đã trưởng thành và trở thành họa sĩ. Năm 1979, trường đại học Mỹ thuật Công nghiệp Hà Nội xin ông về làm công tác giảng dạy. Năm 1990, vào thành phố Hồ Chí Minh công tác, trường đại học Mỹ thuật TPHCM lại mời ông về giảng dạy môn cơ bản. Sau 20 năm giảng dạy hai trường đại học Mỹ thuật, về hưu năm năm 2001 ông chuyển ra Hà Nội để lo sức khỏe đã giảm sút rồi tiếp tục sáng tác.

Mặc dầu những năm còn đi làm, ông vẫn ý thức tập thể dục thường xuyên, tuy vậy, những năm gần đây, ông cảm thấy sức khỏe không tốt, không sáng tác đều.

May thay hơn một năm nay vợ con ông tu luyện theo Chân – Thiện – Nhẫn của Pháp Luân Công và luyện tập 5 bài công Pháp, ông hết sức ngạc nhiên và vui mừng thấy vợ con hết bệnh viêm mũi dị ứng, đau dạ dày, viêm đại tràng , tê thấp v.v.. mà không dùng bất cứ loại thuốc nào.

Ông đã theo tập cùng vợ con và thấy sức khỏe được tốt lên rõ rệt một cách nhanh chóng, bệnh xương khớp, tim mạch của ông …đã tiêu tan. Bây giờ đi bộ lên xuống bốn tầng cầu thang nhanh nhẹn, thoải mái. Nhìn ông hiện nay, ai cũng chỉ đoán khoảng trên 60 tuổi. Da dẻ mịn hồng hào, tác phong nhanh nhẹn. Từ khi bắt đầu tập luyện khí công cho đến nay, ông nói rằng bây giờ ông sống rất thanh thản, khỏe mạnh. Ông luôn luôn lấy Chân – Thiện – Nhẫn để xem lại tâm tính mình cho tốt, không nghĩ gì về danh lợi, hơn thiệt trong cuộc sống, trong sự nghiệp của mình.

Ngoài ra, môn khí công này còn có sách, tài liệu giảng dạy ích lợi của 5 bài công pháp và những lời chỉ dẫn giúp cho con người hiểu thế nào là người tốt, có tâm hồn lành mạnh, không bệnh tật… Nhờ vậy, thời gian gần đây ông sáng tác thường xuyên, đều đặn, tham gia các cuộc triển lãm lớn của Hội Mỹ thuật Việt Nam, Hội Mỹ thuật Hà Nội, và những cuộc triển lãm chung ở nước ngoài.

Ông cũng được Hội Mỹ thuật Việt Nam tặng “Huy chương vì sự nghiệp Mỹ thuật”, Bộ Văn hóa tặng “Huy chương vì sự nghiệp văn hóa Thông tin”. Đạt nhiều giải thưởng và có nhiều tranh được lưu giữ trong các Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam, Bảo tàng Cách mạng, Bảo tàng Mỹ thuật TPHCM, Bảo tàng Quân đội, và nằm trong sưu tập tranh của nhiều người yêu tranh ở Việt Nam và các nước trên thế giới như Anh, Mỹ, Pháp, Bỉ, Thụy Điển, Canada, Nhật bản…

Một số tác phẩm tranh sơn dầu cỡ lớn của ông đã gây dấu ấn đối với đồng nghiệp và người xem tranh như “Bác Hồ đi công tác”; “Bác Hồ với thiếu nhi”, “Bác Hồ thăm mặt trận Bắc Cạn”; “Chiến thắng trở về”; “Nắng thu”; “Thiếu nữ bên hoa sen”…

Ông quan niệm “Thiết thực nhất là hội họa Giá Vẽ. Bởi nghệ thuật có chức năng là phục vụ nhân dân, phục vụ rộng rãi cho quần chúng, phục vụ người xem tranh, phục vụ người hưởng thụ mỹ thuật của các họa sĩ. – Nghệ thuật là mang đến cho nhân dân cảm thụ chứ không phải để cho riêng mình“

Tạm biệt ông, chúng tôi rất ấn tượng: một họa sĩ già mà không già, sống lành mạnh, vô tư, lạc quan, vẫn hăng say lao động sáng tạo và luôn ý thức “tu luyện” bản thân để khỏe mạnh tiếp tục sáng tác nhiều tác phẩm mới, góp phần cho nền mỹ thuật Việt Nam hiện đại, đậm đà bản sắc dân tộc.

Pháp Luân Đại Pháp đang ở cõi người.
Gần hay xa đều là Duyên Phận!

Bình luận