Trải nghiệm Tu luyện

Ích lợi của Pháp Luân Công

Ích lợi của Pháp Luân Công
27 Tháng Năm, 2018 Tịnh Văn

12/1998: Một điểm tập công nhỏ bên trong Tử Cấm Thành, Trung Quốc.

Năm 1999 khi Pháp Luân Công bị cấm ở Trung Quốc, hàng chục triệu học viên từ đủ mọi tầng lớp trong xã hội vẫn đang tập luyện môn này. Trong bài viết này, chúng tôi muốn đưa ra câu chuyện  một số nhà trí thức cấp cao và việc họ đã giữ vững đức tin của mình trong suốt cuộc bức hại kéo dài 19 năm như thế nào.

Hiệu trưởng trường đại học

Giáo sư Tạ Côn, nguyên Hiệu trưởng và Giám đốc Thư viện trường Đại học Dầu mỏ Tây An, đã nhập viện nhiều lần vì bệnh thận. Nhịp tim của ông đập nhanh nhưng huyết áp lại thấp và năm 1985 ông đã suýt chết vì bị tắc ngẽn động mạch vành. Ngoài ra ông còn bị đau dạ dày, viêm túi mật, u nang gan, suy nhược thần kinh và bệnh trĩ. Sức khỏe của ông là tệ nhất trong số hơn 2000 công nhân viên chức trong trường. Ông thường phải uống 7 loại thuốc khác nhau và nhập viện hai năm một lần.

Một buổi sáng tháng 7 năm 1997, ông Tạ nhìn thấy một nhóm người đang tập thể dục cùng nhau trong công viên. Tối hôm đó ông được mời xem các video bài giảng của Ngài Lý Hồng Chí, nhà sáng lập Pháp Luân Công, và ông thấy ấn tượng với môn tập luyện dạy người ta trở nên tốt hơn và biết quan tâm đến người khác này.

Điều đầu tiên mà những người quen của ông nhận thấy đó là ông đã không còn thiếu kiên nhẫn nữa. Ông Tạ đã từng rất khắt khe và nóng tính. Giờ đây, ông trở nên bao dung hơn và rất hòa hợp với gia đình, bạn bè cùng đồng nghiệp. Ông sẵn sàng giúp đỡ bất kì ai khi cần, dù ở nhà hay ở nơi làm việc.

Sức khỏe của ông đã cải thiện đáng kể. Vì bị viêm dạ dày nên ông rất kén thức ăn và thường bị đau bụng. Tất cả đều biến mất kể cả chứng mất ngủ lẫn các căn bệnh khác.

Suốt một năm kể từ khi bắt đầu tập Pháp Luân Công đều đặn, tất cả các chỉ số sức khỏe của ông đều trở về bình thường. Từ đó ông hoàn toàn khỏe mạnh và cũng không cần đến bất cứ thứ thuốc nào trong hơn hai mươi năm nay.

Dù đã gần 80 nhưng ông trông như đang ở độ tuổi 60. Mặc cho những lời tuyên truyền phỉ báng và sức ép nặng nề từ phía chính quyền, ông biết rằng Pháp Luân Công đã thay đổi cuộc sống của ông và chẳng điều gì có thể khiến ông từ bỏ đức tin của mình, kể cả bị tù giam hay phải chịu tẩy não.

Giáo sư Y khoa

Bà Đường Húc Trân là Phó giáo sư chuyên khoa Giải phẫu ở Đại học Y khoa Tứ Xuyên. Mặc dù là một chuyên gia y tế nhưng bà lại mắc hơn mười căn bệnh mãn tính từ viêm dạ dày do nấm cho đến viêm gan, viêm túi mật và viêm thận. Năm 1996, bà được chẩn đoán bị ung thu vòm họng, nó khiến bà nhai và nuốt rất khó khăn.

Chán nản và thất vọng, bà Đường hoàn toàn mất hết niềm tin. Sau khi biết về Pháp Luân Công vào tháng 4 năm 1996, bà đã bắt đầu bước vào luyện tập. Trong vòng ba ngày, bà bị mất gần 600ml máu.Sau đó, bà không còn bị chảy máu mũi nữa và bệnh ung thư khỏi hẳn. Không lâu sau đó, những căn bệnh khác của bà cũng biến mất một cách kì diệu.

Bên cạnh việc được phục hồi sức khỏe, bà Đường còn nhận ra rằng nguyên lý Chân Thiện Nhẫn đã giúp bà trở nên rộng lượng, chân thành và tốt bụng hơn. Để giúp các bệnh nhân đến từ những vùng xa có được kết quả xét nghiệm sớm hơn, bà thường làm việc tăng ca mà không cần tiền phụ cấp thêm. Sự cống hiến và tài năng của bà khiến các chuyên gia, thành viên hội đồng y khoa và bệnh nhân vô cùng tín nhiệm. Thậm chí sau khi về hưu, cấp trên vẫn thuê bà làm việc lại.

Chúng ta có thể biết thêm được nhiều điều từ những trải nghiệm của bà Đường. Khi người ta bị bệnh, họ thường đi đến bác sĩ để điều trị. Nhưng những kiến thức y tế của bà Đường đã không thể giúp bà khỏi bệnh mà thậm chí cũng chẳng còn hi vọng để cứu chữa. Chính Pháp Luân Đại Pháp đã giúp bà tái sinh và cho bà hi vọng. Đó là lý do tại sao bà sẽ không bao giờ từ bỏ đức tin của mình cho dù có bị bức hay đi chăng nữa.

Đó chỉ là hai trong số nhiều những ví dụ tương tự khác. Vì cuộc đàn áp, nhiều nhà tri thức đã buộc phải rời khỏi chức vụ hay bị cấp trên sa thải. Đây là một tổn thất to lớn đối với những người tu luyện và với xã hội nói chúng. Hơn nữa, nếu Pháp Luân Công không bị cấm đoán ở Trung Quốc cách đây 19 năm, thì có đến hàng trăm triệu người đã được thân tâm thụ ích từ việc luyện tập.

Giáo sư Trường Đại học Sư phạm Bắc Kinh trông trẻ hơn nhiều so với tuổi của bà

Bà Cao Thục Phân, giáo sư Trường Đại học Sư phạm Bắc Kinh, bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công vào tháng 7 năm 1994. Hai tháng sau, bà không còn cần kính lão (hơn 3 đi-ốp) khi đọc nữa. Thị lực của bà được cải thiện tới 20/13 bên mắt trái và 20/16 ở mắt phải – bà thậm chí có thể nhìn tốt hơn cả cháu gái của bà.

Giáo sư Cao, lúc đó 66 tuổi, đã trải nghiệm sự thay đổi màu nhiệm khi những nếp nhăn trên mặt bà biến mất không lâu sau khi bà bắt đầu tu luyện. Da của bà trở nên mềm mại, và khuôn mặt bà tỏa sáng. Khi 87 tuổi, bà trông vẫn như vậy dù tóc bà đã bạc trắng.

Hầu hết mọi người bị viễn thị khi tuổi cao, cũng như Giáo sư Cao. Nhưng sau hai tháng tu luyện Pháp Luân Công, bà lại có thể nhìn gần mà không cần kính. Viễn thị không phải là bệnh mà y học hiện tại có thể chữa được, nhưng với học viên Pháp Luân Công thì không có gì kỳ lạ khi đọc mà không cần kính lão.

Nhiều học viên thấy thị lực của họ được cải thiện sau khi tu luyện Pháp Luân Công. Nhiều người bị cận thị cũng hồi phục. Một học viên ở tuổi 60 bắt đầu mắc chứng viễn thị khi bà 40 tuổi. Bà đã phải đổi ba cặp kính. Thị lực của bà giờ đã trở lại bình thường ngay sau khi bà bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công.

Giáo sư và chồng phục hồi sức khỏe

Bà Vương Trúc Hồng, một phó giáo sư đã về hưu của Trường Đại học Điện tử và Công nghệ ở Thành Đô, tỉnh Tứ Xuyên, hiện đang sống ở Boise, Idaho, Mỹ. Bà mắc bệnh lỵ, tiêu chảy, thấp khớp, và bị đau ở gan, tỳ vị, và dạ dày. Bà không thể ngủ ngon vào mùa đông do bị đau cánh tay.

Hơn 20 năm qua, bà uống rất nhiều thuốc. Chồng bà, ông Hà Chánh Quyền, mắc bệnh sốt rét từ khi còn học cấp ba, do đó bị nóng can và tỳ vị. Một phần gan của ông bị cắt bỏ do bệnh sơ gan năm 1965. Sức khỏe của ông nói chung là kém, và cuộc sống của vợ chồng họ rất khó khăn.

May mắn thay, bà Vương và ông Hà bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công vào tháng 5 năm 1996. Cơn đau gan và sự uể oải của ông Hà sớm biến mất. Bà Vương cũng trở nên khỏe mạnh. Họ sống theo nguyên lý Chân – Thiện – Nhẫn của Pháp Luân Công và cố gắng trở thành người tốt hơn. Họ cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa mới.

Sau khi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) phát động cuộc bức hại Pháp Luân Công vào ngày 20 tháng 7 năm 1999, nhà họ đã bị lục soát hai lần. Bà Vương bị giam 13 ngày và bị buộc tham gia nhiều phiên tẩy não trong 160 ngày.

Sau khi nhận ra vấn đề, bà nghi là bà bị đầu độc trong hai lần bị giam ở trung tâm tẩy não. Dưới áp lực của Phòng 610, sếp của chồng bà đã sa thải ông ấy.

Họ cuối cùng đi thăm cháu gái ở Mỹ. Mặc dù phải rời nhà nhưng vợ chồng họ lại có thể luyện Pháp Luân Công mà không phải lo sợ về an toàn cá nhân.

Cặp vợ chồng ở đại học tìm hiểu ý nghĩa của sinh mệnh

Phó giáo sư Tống Chiêu Hà của Trường Đại học Cát Lâm và chồng bà là ông Vương Duyệt Kiện, cựu giảng viên cùng trường, đã cảm động trước những nguyên lý uyên thâm của Pháp Luân Công. Họ đã bắt đầu tu luyện khi còn là sinh viên cao học trẻ khỏe và Pháp Luân Công còn phổ biến rộng rãi ở Trung Quốc.

Ông Vương bắt đầu tu vào tháng 4 năm 1996 khi còn là sinh viên cao học ngành Toán tại Trường Đại học Cát Lâm. Ông thấy các video bài giảng của Sư phụ Lý và cảm thấy những câu hỏi ông hằng tìm kiếm cả đời đều được giải đáp. Ông có một thế giới quan mới và hiểu ra vì sao nhân loại phải chịu thống khổ và vì sao cần phải coi danh lợi thật nhẹ.

Bà Tống là một sinh viên ngành Sinh học tại Trường Đại học Giáo dục Đông Bắc lúc bấy giờ. Thấy ông Vương trở nên cởi mở hơn và biết quan tâm đến người khác hơn từ khi ông tu luyện Pháp Luân Công, bà tò mò, muốn học.

Bà nói với sinh viên tại một điểm luyện công nhóm và biết rằng Pháp Luân Công dạy mọi người sống theo nguyên lý Chân – Thiện – Nhẫn, hướng nội khi đối diện với xung đột, để nâng cao tiêu chuẩn đạo đức và trở nên vô tư vô ngã.

Bà ấn tượng khi thấy Pháp Luân Công như miền tịnh thổ giữa một thế giới ô trọc, chỉ coi trọng đồng tiền và sự giàu có về vật chất. Sau hơn một năm học và suy nghĩ, bà bước vào tu luyện Pháp Luân Công vào tháng 7 năm 1997.

Thấy sự thay đổi tích cực của hai vợ chồng họ, hai người mẹ của họ cũng học Pháp Luân Công không lâu sau đó. Mẹ ông Vương mắc bệnh hen và bệnh tim trong nhiều năm. Mẹ bà Tống mắc bệnh viêm khớp và bệnh tim nhiều năm. Họ phải chịu đựng rất nhiều. Không lâu sau khi họ bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công vào năm 1997, bệnh tật của họ đều biến mất, và họ đã trở nên khỏe mạnh.

Bối cảnh

Pháp Luân Công lần đầu tiên được truyền ra công chúng vào năm 1992. Gần 100 triệu người trên khắp Trung Quốc mau chóng bước vào tu luyện sau quá trình trải nghiệm những cải biến cả về sức khỏe lẫn tâm tính. Giang Trạch Dân, cựu Tổng bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), nhìn nhận sự phát triển ngày càng rộng của pháp môn này như là một mối đe dọa với hệ tư tưởng vô thần của ĐCSTQ và đã ban hành lệnh cấm Pháp Luân Công vào ngày 20 tháng 7 năm 1999.

Minh Huệ Net đã xác định những cái chết của hàng ngàn học viên Pháp Luân Công trong cuộc bức hại suốt 18 năm qua; con số thực tế được cho là lớn hơn nhiều. Nhiều người bị cầm tù và tra tấn chỉ vì đức tin của họ. Bằng chứng cho thấy ĐCSTQ đã thu hoạch nội tạng từ những học viên bị giam giữ, họ bị giết hại trong thời gian giam giữ và bị biến thành nguồn cung nội tạng cho ngành công nghiệp ghép tạng.

Dưới sự chỉ đạo cá nhân của Giang, ĐCSTQ đã thành lập một cơ quan an ninh ngoài vòng pháp luật, “Phòng 610”, với quyền hạn vượt trên lực lượng công an và hệ thống tư pháp, với nhiệm vụ chuyên biệt là bức hại Pháp Luân Công.

Bài viết của Chính Tín

Nguồn : [MINH HUỆ ]

Pháp Luân Đại Pháp đang ở cõi người.
Gần hay xa đều là Duyên Phận!
Bình luận ở dưới hoặc chat với chúng tôi nếu bạn có ý định học hay tìm hiểu nhé

Bình luận