Trải nghiệm Tu luyện

Tôi đã cảm nhận được thật sự có chở che của Phật

Tôi đã cảm nhận được thật sự có chở che của Phật
22 Tháng Chín, 2016 Tịnh Phong
anh hoc Phap
Tôi là Đỗ Anh Văn kỹ sư xây dựng (người trong ảnh), từng trải nghiệm thực tế huyền năng của Phật Pháp.

Tôi đã cảm nhận được thật sự có chở che của Phật. Điều mà trước đó tôi chưa bao giờ trải nghiệm và không tin. Tôi đã bước qua hơn gấp ba lần và hiện giờ vẫn sống tốt thời gian mà Bác sĩ tiên lượng tôi có thể sống… nhờ vào một bí mật… Xin được bật mí với đọc giả của Đại Kỷ Nguyên điều bí mật đã đem sự sống lại cho tôi khiến bác sĩ phải ngỡ ngàng.

Một đứa nhỏ ốm yếu và nỗi sợ hãi tàu xe…

Những ngày thơ ấu tôi luôn là thằng bé yếu ớt với cơ thể còm nhom dặt dẹo nay ốm mai đau. Với sự vô tư ngây thơ của một đứa trẻ, tôi không cảm thấy dị thường khi toàn thân thể mọc đầy mụn nhọt chi chít như “hoa gấm”, thậm chí một vài chỗ lở loét hôi tanh… Những bông “hoa gấm” ấy cho đến nay vẫn còn lưu lại dấu tích. Khi vào lớp 1, tôi như chú chim chích bé nhỏ ngước đôi mắt bỡ ngỡ nhìn lên chúng bạn đồng lứa, họ to lớn như những chú gà gô. Bởi thế tôi bị nhà trường từ chối vì quá còi cọc, đành ngậm ngùi lùi lại một năm học với khóa sau.

Khi lớn hơn, thân thể tôi như cái máy thời tiết, mọc mụn nước ngứa ngáy khó chịu vào mùa hè và tê bì chân tay vào mùa đông, năm nào cũng vậy. Móng hai ngón chân cái của tôi chẳng chịu mọc bình thường, nó mọc xiên đâm xuống thịt hai bên mép gây chứng mưng mủ. Mỗi lần đi ngủ tôi đều phải quấn bông thật dày, vì nếu không mủ sẽ thấm ra cả chăn và đệm. Nói là đau ngón chân nghe có vẻ tầm thường, quả thực là đau khôn thấu, khiến tôi đi lại khổ sở suốt một thời gian dài. Tôi đành phải làm tiểu phẫu cắt móng bằng Laze ở một bên chân, cũng là bên nhẹ hơn. Bên nặng thì đã viêm nhiễm quá trầm trọng, bác sĩ yêu cầu phải về nhà uống kháng sinh liều cao, chờ chỗ đau khô lại thì mới có thể mổ tiếp được.

Cơ thể tôi rất mẫn cảm với các loại tàu xe đến nỗi tôi có thể nôn thốc nôn tháo khi xe buýt mới chỉ đi qua 2 trạm dừng. Chuyện di chuyển bằng xe hơi là một nỗi sợ hãi ám ảnh và cực hình đối với tôi, những ngày sau tôi vẫn có thể ngây ngất nôn nao nếu ngửi thấy mùi tàu xe. Khi đã trở thành một kỹ sư xây dựng cùng các đồng nghiệp đi công tác liên tỉnh, thấy mọi người vẫn tỉnh táo trên xe mà sao tôi “thèm” cảm giác ấy đến thế.

5.O nha hoac co quan (4)

Ngày xưa tôi rất ốm yếu, lúc nào cũng cảm thấy mệt mỏi. Trong ảnh tác giả đang làm việc tại công ty.

Cũng vì thể trạng yếu ớt mà tôi không thể uống rượu. Chỉ một hớp rượu cũng đủ làm tôi gục ngã, nó khiến tôi lử đử và choáng váng đến mấy ngày. Mọi người ai cũng bảo rằng tôi chọn nhầm nghề, làm xây dựng mà không bia rượu thì tiếp khách thế nào? Vị nữ giám đốc công ty tôi còn nói: “Lẽ ra nó phải uống đỡ cho sếp, thế mà sếp toàn phải uống thay cho nó”. Chẳng thế mà tôi cứ lẹt đẹt mãi cái vị trí kỹ thuật.

Kinh doanh thua lỗ, hai vợ chồng nuốt nước mắt bán cả chiếc nhẫn cưới…

Năm 2010 và 2011, vợ chồng tôi cùng với chị vợ hùn vốn kinh doanh. Chúng tôi đặt nhiều kỳ vọng và tâm huyết, đầu tư tất cả vốn liếng cho việc làm ăn này. Thế nhưng mọi chuyện đổ vỡ, hy vọng thành thất vọng. Chúng tôi thậm chí đã phải bán đi tất cả những gì đáng giá, hai chiếc xe máy… đến kỷ vật quan trọng trong đời người là đôi nhẫn cưới cũng đành phải gạt nước mắt bán đi. Vậy mà rốt cuộc cũng không thể cứu vãn nổi. Lúc đó tôi gần như tay trắng, tài chính kiệt quệ, tinh thần mệt mỏi, lo lắng triền miên. Tôi rơi vào tận cùng của bế tắc và không biết phải bấu víu vào đâu…

Bệnh tật luôn làm người tôi ít thoải mái nên sinh ra cái nóng nảy đã ăn vào tiềm thức, cộng với thất bại kinh doanh tôi sẵn sàng bốc hỏa bất cứ lúc nào. Có những lúc trong bữa cơm vợ nói gì phật ý là tôi đùng đùng hất luôn cả mâm cơm, nhất nhẽ “lành làm gáo, vỡ làm môi” không cần quan tâm hậu quả sau đó thế nào. Tôi đã làm khổ vợ khổ con mà còn làm khổ chính mình.

Đi tìm chỗ bám víu về tinh thần…

Trong giới xây dựng, người ta vẫn thường rỉ tai nhau cần phải có chỗ dựa tâm linh. Bởi vì cái nghề này nó “động chạm” đến điền thổ “long mạch” rất nhiều, “rất độc”, có thể bị “các Thần” nổi giận mà lấy đi sinh mệnh… Công ty nơi tôi công tác có rất nhiều người theo phái Thiền tông. Cứ thứ Bảy đầu tiên của mỗi tháng âm lịch, ban giám đốc lại mời sư tăng và trụ trì từ các thiền viện nổi tiếng trong Nam ngoài Bắc, như Trúc Lâm Yên Tử, Tây Thiên, Thường Chiếu, Hàm Rồng, v.v… về đạo tràng Cửu Hoa Sơn để giảng giáo lý Phật Pháp và áp dụng trong đời thường. Mọi nhân viên đều khuyến khích nghe, vì vậy tôi dù không quy y hay thọ giới nhưng cũng tham gia. Hồi ấy mọi người vẫn khen tôi có ngộ tính cao, xứng đáng là một ‘Phật tử tinh tấn’. Thế nhưng suốt hai năm nghe giảng như vậy, tất cả các giáo lý hay kinh sách cũng không thể trả lời cho tôi câu hỏi về nhân sinh. Tôi vẫn không cảm thấy được sự chở che của Phật, tinh thần vẫn u tối, vẫn chấp mê trong vòng xoáy nghiệt ngã mà không giải thoát ra được.

Tâm bệnh và thân cũng bệnh, tôi tự mình đi tìm sự giải đáp trong muôn vàn ngã rẽ trước mặt… Biết tìm điều chân chính đó nơi nào? Lúc đó trong tâm trí tôi chợt xuất hiện hình ảnh những động tác chậm rãi, khoan thai, tròn trịa của khí công. Nó như giọt nước lơ lửng giữa không trung, mền dẻo, uốn lượn, lóng lánh… có cái gì đó như được bao trọn vào trong, là sự tương hỗ bổ trợ rất huyền diệu và khó tả…

Chân lý tối hậu và những giải đáp hoàn toàn thuyết phục

Tôi lên mạng tìm hiểu về khí công. Trên trang kết quả tìm kiếm xuất hiện chữ “Pháp Luân Công”. Tôi mở ra đọc những trang đầu tiên với tâm thái xem đó là gì? Tôi hoàn toàn phấn khích và rất cao hứng khi phát hiện ra đây là một công Pháp tu Phật mà lại còn thượng thừa nữa.

anh hoc Phap

Đắc được Pháp này, đọc cuốn Chuyển Pháp Luân tôi đã minh bạch mọi khúc mắc trong lòng, ấy là điều may mắn nhất trong đời tôi có được.

Càng đọc tôi càng cảm thụ được sự cao thâm của những đạo lý Phật Pháp được giảng trong sách, cảm giác chấn động khi tìm thấy chân lý. Bao nhiêu năm đi nghe thuyết giảng khắp nơi, tôi chưa bao giờ có cảm giác đó. Sự xúc động từ tận tâm can vì tôi nhận ra Đại Đạo thực ra là ‘chí giản chí dị’. Tôi hiểu ra xưa nay đời tôi xoay vần vì tôi luôn lầm đường lạc lối. Một con đường thẳng, chân chính rõ ràng tôi chưa hề biết đến trước đây mở ra trước mặt, con đường của Chân Thiện Nhẫn, đạo lý tối cao chỉ đạo người tu luyện trong Pháp Luân Công.

Cuộc sống khi được nhìn từ bản nguyên gốc rễ khiến bao nhiêu thắc mắc về kiếp người, về những khổ đau đã hoàn toàn được khai mở. Mấy năm căng thẳng vì mất tiền, tay trắng, áp lực trụ cột gia đình nội ngoại, và bệnh tật giày vò bỗng vỡ òa khi tôi hiểu ra căn nguyên của mọi sự. Sau bao nhiêu năm, sự thanh thản bình yên đến với tôi trong sự xúc động từ sâu thẳm, cảm giác đó thực sư không lời nào diễn tả…

Trong tận cùng của tuyệt vọng và khó khăn nhưng tôi lại nhìn cuộc đời bằng một tâm thái hoàn toàn khác, đầy lạc quan, mới mẻ, thấy mọi thứ như vừa được lật sang trang mới, không mệt mỏi, giận hờn, chán nản… một cảm giác từ bi và bao dung với nhưng gì đã qua và tràn ngập hân hoan với những gì sắp tới…

Làm cái nghề này va chạm với nhiều lĩnh vực, phải học hỏi đúc kết kinh nghiệm sống, đọc nhiều, biết nhiều, nhưng vì thiếu 1 cái kim chỉ nam nên càng làm thì càng rối, càng tiếp xúc nhiều thì càng thấy cuộc sống thật phức tạp, càng phải nghĩ bao nhiêu tiểu xảo để xoay sở.

Từ nguyên lý Chân Thiện Nhẫn này tôi có thể đánh giá được mọi giá trị tốt xấu đang xảy ra xung quanh mình một cách khách quan nhất. Ngày nay con người ta hay nói dối, hoặc làm gì đó để có lợi cho mình mà quên đi cảm giác của người khác, họ sẵn sàng cãi vã tranh chấp để được lợi nhiều hơn. Lời nói chân thật, tấm lòng thiện lương, chịu đựng nhẫn nhịn… là những nhận thức hoàn toàn mới mẻ khiến tâm hồn tôi mở ra một cảnh giới khác, những điều tôi chưa từng biết đó, sẽ giúp tôi đi tiếp con đường vốn mù mịt bởi những mê muội của dối trá lọc lừa và oán giận…

Tham gia điểm luyện công chứng kiến những phép mầu…

Cùng với đọc sách hàng ngày, tôi quyết định ra công viên luyện năm bài công pháp cùng mọi người. Các điểm luyện công có mặt ở hầu hết các công viên tại Hà Nội, hơn nữa lại hoàn toàn miễn phí và tự nguyện – điều này rất phù hợp với hoàn cảnh tài chính của tôi lúc bấy giờ. Khi tìm hiểu tôi được biết những người đang luyện tập ở công viên hầu như đều bị bệnh, có những người bệnh rất nặng như ung thư… họ luyện, có nhiều người khỏi được nhiều bệnh, có người bệnh tình đang được thuyên giảm. Điều đó khích lệ tôi rất nhiều, nó giúp tôi không trễ nải khi muốn ngủ nướng, không lười biếng khi trời mưa…

Luyen cong (6)

Thân, thần hợp nhất tôi cảm thụ được sự tĩnh lặng của nội tâm. Tác giả đang luyện bài công pháp số 1 của Pháp Luân Công.

Điều bất ngờ nhất là ngón chân mưng mủ của tôi tự lành lại lúc nào không hay. Về sau, trong những dịp tình cờ khác nhau, tôi nhận ra rằng mọi triệu chứng trước đây, như mụn nước hay tê bì tay chân… tất cả đều biến mất. Thậm chí có lần đi công tác, xe chạy đường dài khiến mọi người trên ô tô đều chao đảo nhưng duy nhất chỉ có tôi là vẫn bình yên vô sự. Chuyện xảy ra như một phép màu khiến tôi vui sướng: “Ô, mình không còn say xe nữa!”. Tôi cứ tủm tỉm cười một mình suốt chuyến đi ấy, trong tâm hạnh phúc đang trào dâng.

Thật là nhiệm màu, những thứ mà y học phương tây, hoặc đông y liệt vào mãn tính và không thể chữa dứt điểm, cứ đến mùa là bệnh tái phát, hết mùa lại khỏi… tôi đã mất bao nhiêu công, uống bao nhiêu thuốc, hết tiền thì đành cắn răng chịu đựng. Nay đã biến mất nhờ vào luyện năm bài công pháp và tu sửa tâm tính, lần đầu tiên trong đời tôi hiểu ra câu chữa bệnh phải chữa từ gôc rễ là như thế nào.

Bí quyết vượt qua ranh giới sống chết và sự chở che của Thần Phật

Khi tôi đã tu luyện được một thời gian, đó là vào ngày thứ năm 26/3/2015. Hôm ấy đang làm việc trong văn phòng, tôi bị một cơn đau dữ dội ở vùng bụng dưới bên phải. Cơn đau đó thực sự khủng khiếp đến độ tôi cảm thấy cái chết rất gần…

Mọi thứ xung quanh tôi nhòa trong cơn đau dữ dội. Đồng nghiệp định nạy nắp bàn khiêng tôi đi viện, nhưng tôi cố gắng bình tĩnh lấy lí do không thể đi ôtô rồi bảo một đồng nghiệp chở về nhà. Trên đường chở tôi về, cậu ấy lo lắng bảo sao tôi không đi viện. Tôi biết mình là người tu luyện và người tu luyện trong mọi tình huống đều có phương pháp riêng của họ, chỉ có năm bài công pháp của Đại Pháp sẽ giúp tôi vượt qua mọi đau đớn.

Khi về nhà thân thể tôi bắt đầu có phản ứng lúc nóng lúc lạnh. Tôi lập tức ngồi đả tọa luyện bài công pháp số năm, vì đau quá tôi không thể đứng để luyện các bài khác. Tôi đọc Chuyển Pháp Luân liên tục, cứ như vậy khi thân thể tôi bốc hỏa nóng phừng phừng mồ hôi túa ra, nó bốc lên thứ mùi rất hôi tanh và nhớt… khi lạnh quá thì đắp chăn bông cũng vẫn run lập cập. Khi tôi luyện bài thiền định một mùi tanh hôi rất khó chịu thoát ra theo các lỗ chân lông khiến người khác phải lợm giọng. Trong hai ngày tôi chỉ học Pháp và luyện công liên tục như vậy, cơn đau vẫn hành hạ. Sang đến ngày thứ ba cơn đau đã dịu xuống, tại vị trí đó tôi cảm nhận được có sự chuyển động, một cái gì đó xoay vòng theo chiều kim đồng hồ rồi tan ra… Cứ như vậy dần dần cơn đau biến mất như có phép mầu vậy. Tôi trở lại bình thường, chấm dứt những trận nóng lạnh và đau đớn.

Khi mọi người và Công đoàn trong cơ quan đến thăm, họ thấy tôi vẫn đang ngồi đả tọa không có biểu hiện gì của người bệnh, hôm ấy là thứ bảy. Sáng thứ hai tôi đi làm như bình thường cho đến ngày thứ sáu tôi cùng gia đình về quê. Buổi chiều hôm thứ sáu cơn đau quay trở lại, thân thể tôi bắt đầu nóng lạnh bất thường. Lúc ấy tôi tiếp tục luyện năm bài công pháp và đọc sách Chuyển Pháp Luân liên tục. Tôi còn bị đi ngoài toàn nước lẫn với máu và có dịch nhầy, phân cũng rất tanh hôi… mồ hôi của tôi túa ra cũng vẫn bẩn và tanh như vậy.

Năm bài công pháp của Pháp Luân Công cơ chế nông cạn nhất mà tôi có thể hiểu được là nó đả thông hàng nghìn kinh lạc và bát mạch trong thân thể người. Lấy năng lượng mới từ vũ trụ vào và thải những khí bẩn trong thân thể ra… Tôi hiểu được thân thể tôi đang làm nhiệm vụ của nó là thanh lọc đi những gì bẩn thỉu, cặn bã, độc hại mà tôi đã tích lũy ăn vào từ khi sinh ra, những trược khí bằng cách này hay cách khác, thoát ra qua các lỗ chân lông nên khi tôi ngồi tọa thiền mới bốc lên cái mùi tanh hôi đến thế… chúng đang được đẩy ra. Tôi hiểu cơ chế đả thông dòng năng lượng nội tại, khai thông các kinh lạc trong quá trình liên tục luyện năm bài công pháp, nó làm cho chỗ viêm nhiễm trong thân thể tôi đang tự sửa chữa.

Tình trạng này của tôi kéo dài từ ngày thứ sáu sang ngày chủ nhật thì bắt đầu thuyên giảm, tuy nhiên tôi vẫn liên tục đi phân có chút máu nên vợ tôi muốn đưa tôi đến viện. Thân thể tôi đã bắt đầu hồi phục, nhưng để gia đình yên lòng nên tôi đồng ý. Mục đích của tôi lúc ấy cũng để mọi người trong nhà tôi thấy được huyền năng kỳ diệu của Đại Pháp, cũng có thể sau này những hồ sơ bệnh án này của tôi sẽ chứng thực được Pháp Luân Công là siêu thường vượt lên mọi khoa học mà con người không thể giải thích… và đó cũng là lý do vì sao có rất nhiều vị Tiến sĩ, Phó giáo sư đầu ngành các bộ môn khoa học, y học hay vật lý vi lượng tử, luật sư, bác sĩ ở các đất nước tiên tiến như Mỹ, Anh, Úc, Canađa… và như tôi là kỹ sư có thể tin theo mà tu luyện.

4.Ho so benh an (5)Khi tôi đến viện, tôi được chỉ định siêu âm và chụp CT cắt lớp để kiểm tra. Tôi phải siêu âm hai lần và chụp cắt lớp CT. Trong quá trình hội chẩn, các bác sĩ không khỏi nghi hoặc liên tục liếc mắt nhìn tôi khi tôi ngồi ở phòng đợi. Sau khi có kết quả hội chẩn, họ lại yêu cầu tôi đi siêu âm thêm một lần nữa và chụp cắt lớp CT lại lần hai, lần này có yêu cầu uống thuốc cản quang để hình ảnh khu trú nơi bị viêm nhiễm chụp được rõ hơn. Vậy là tôi phải siêu âm ba lần và chụp hai lần CT.

Vị nữ bác sĩ nội thăm khám cho tôi ban đầu khi nhận được đầy đủ hồ sơ lẩm bẩm: “Bị đến mức này chắc phải được Trời Phật cứu giúp thì mới còn sống mà ở đây chứ…”. Bà thông báo tôi bị vỡ ruột thừa có đám quánh cần phải theo dõi áp xe rồi chuyển tôi lên khoa ngoại.

Ở khoa ngoại, bác sĩ điều trị sau khi xem hồ sơ bệnh án trao đổi với tôi bốn vấn đề: Thứ nhất: qua xét nghiệm máu lượng bạch cầu cao gấp 3 lần chỉ số bình thường, tức là đang có viêm nhiễm, phải dùng kháng sinh liều cao ngay; Thứ hai: do tôi bị đi ngoài nên mất nước quá nhiều, phải truyền nước để bù điện giải; Thứ ba: ruột thừa đã vỡ, rất may mắn là không chết vì hình thành đám quánh; Thứ tư: nên nhập viện ngay phẫu thuật sớm và xử lý khi có bất thường.

4.Ho so benh an (3)Khi tôi hỏi lại, nếu như không dùng bất kỳ liệu pháp nào của y học thì tôi sẽ ra sao. Vị bác sỹ này ái ngại nhìn tôi nói rằng: “Tôi khẳng định nếu không phẫu thuật cậu không qua được sáu tháng”. Ông còn nói thêm: “Bình thường người ta bị ruột thừa không đi viện phẫu thuật ngay thì sẽ chết, anh may mắn ở vào tình huống hình thành đám quánh ruột thừa, màng ruột quấn lấy ổ viêm nên không bị nhiễm trùng. Nhưng nếu ổ viêm này mưng mủ, tức là hình thành áp xe ruột thừa, thì phải đưa ống dẫn vào hút hết ổ dịch mủ ra, để ổ viêm ổn định trở lại mới phẫu thuật cắt ổ viêm đi được”. Rồi ông nhấn mạnh lại lần nữa, không phẫu thuật thì tôi không qua được 6 tháng.

Ngay lúc ấy trong thâm tâm tôi biết nhờ các bài công pháp mà tôi đã luyện liên tục, chính là cơ chế ấy đã tạo ra đám quánh ruột thừa để nó tự co lại, tự điều chỉnh trong nội tại bản thân. Tôi cũng biết rằng, để tôi sống được khi tình trạng bệnh đã ở mức như người khác thì đã chết rồi, chính là Thần Phật đang che chở cho tôi, bảo vệ cho tôi. Từ những trải nghiệm cá nhân trong quá trình tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi quyết định lựa chọn con đường chữa bằng khí công, không sử dụng bất cứ sự can thiệp y tế nào kể cả thuốc kháng sinh liều cao hay gì gì đó. Về nhà tôi chăm chỉ luyện các bài công pháp, tập trung đọc các bài giảng Pháp và Kinh Văn.

Tôi khỏe lên từng ngày, da dẻ bắt đầu đầy nhuận khí. Triệu chứng đi ngoài còn lác đác sau ba tháng thì hết hẳn. Cho đến nay thời gian trôi đi đã hơn ba lần 6 tháng mà bác sĩ ngoại đã nói, tôi vẫn sống khỏe mạnh và tràn đầy năng lượng, thật là phi thường. Nếu có cơ hội gặp lại vị bác sĩ chẩn đoán cho tôi, tôi sẽ kể về điều kỳ diệu này.

Cả nhà cùng tu luyện khi thấy lợi ích mà Đại Pháp mang lại

Sau sự việc này cả gia đình nội ngoại mọi người hai bên lại thêm một lần khai thị về huyền năng của Phật Pháp. Họ cùng nhau kiên định chăm chỉ học Pháp luyện công, cùng giúp nhau nhận ra những gì còn chưa tốt trong tâm tính. Vì Pháp này yêu cầu là “trực chỉ nhân tâm”, buông bỏ đi những gì là ích kỷ, đố kỵ, tham lam, gian dối… để trở thành con người tốt hơn.

anh ca nha luyen cong

Cả nhà cùng luyện bài công pháp số năm của Pháp Luân Đại Pháp. Gia đình chúng tôi sống theo Chân Thiện Nhẫn luôn nghĩ cho nhau.

3.Ca nha hoc Phap (2)

Đại gia đình cùng tu luyện. Bố mẹ vợ, mẹ đẻ tôi ở quê cũng chân chính học Pháp Luyện công sau những nhiệm màu họ được chứng kiến.

Để làm được như vậy cũng không dễ trong một xã hội đầy cám dỗ về vật chất và hưởng thụ này. Đôi khi “họ” có thể trở thành “đặc biệt” trong một nhóm lợi ích nào đó khi mà người tu không tham lam trong một nhóm tham lam, không nói dối, không lợi dụng, không kèn cựa để được lợi hơn… Nhưng họ lại có thể làm rất trách nhiệm, hết lòng, không than vãn vì họ hiểu đấy là công việc họ cần phải làm tốt khi được giao.

Câu chuyện của tôi có thể sẽ đọng lại trong bạn chút gì đó khó tả, hiểu đơn giản hơn sự lựa chọn nào cũng sẽ phải trải qua các cung bậc đau đớn khác nhau cả về thể xác và tinh thần. Liệu pháp khí công mà tôi lựa chọn cũng có những cung bậc ấy nhưng nó lợi ích hơn khi tinh thần luôn bình hòa, vì tôi hiểu rõ ràng minh bạch cái tôi đang đối diện, tôi chiếm thế thượng phong và vì thế lợi ích đem lại ngoài bản thân được hưởng thì những người đang chăm sóc bạn cũng cảm thấy yên lòng và không bị căng thẳng.

Huyền năng của Phật Pháp là vô tỷ, nhiều điều vẫn còn là ẩn đố đối với khoa học và nhân loại. Những thứ ta không thấy không sờ được thì không có nghĩa nó không tồn tại. Trước khi khoa học phát hiện ra sóng radio hay việc lưu trữ thông tin qua các giải băng tần… thời đó họ cũng khó mà chấp nhận những thứ như vậy. Khi khoa học bắt đầu đo được và dần chứng minh những sóng siêu âm, hạ âm, những cơn bão từ có trong vũ trụ cũng như nó xuất phát ra trong bộ não của con người, thì khoa học cũng dần vén lên bức màn bí ẩn về những thứ mà con người không thể nhìn thấy và sờ thấy.

Hà Nội, ngày 15 tháng 09 năm 2016
Đỗ Anh Văn
Điện thoại: 0983. 528. 583

Theo Đại Kỷ Nguyên

Pháp Luân Đại Pháp đang ở cõi người.
Gần hay xa đều là Duyên Phận!
Bình luận ở dưới hoặc chat với chúng tôi nếu bạn có ý định học hay tìm hiểu nhé

Bình luận