fbpx
Trải nghiệm Tu luyện

Tôi trở nên Nhẫn hơn, bệnh huyết áp, tim mạch và đau khớp gối đã rời xa

Tôi trở nên Nhẫn hơn, bệnh huyết áp, tim mạch và đau khớp gối đã rời xa
22 Tháng Bảy, 2016 Tịnh Phong
Ảnh tác giả: Cô giáo Phan Thị Thanh Mai

Tên tôi là: Phan Thị Thanh Mai, giáo viên về hưu.
Sài Gòn. Điện thoại: 0902366866

Là một giáo viên nhưng trước kia tính tôi khá thẳng thắn. Nhưng giờ đây đã Nhẫn được rất nhiều. Dường như trở thành con người mới với thân thể an nhiên, tự tại và thanh thản. Tôi đã giải quyết nhiều chuyện mâu thuẫn, biến chúng thành chuyện vui để từng bước rèn luyện, tu sửa tâm tính của mình. Cố gắng hành xử theo tiêu chuẩn CHÂN THIỆN NHẪN.

Đắc Pháp từ cuối năm 2011 một cách rất tình cờ. Các cháu (con cháu của ông anh và bà chị của chồng tôi) đến nhà chơi. Chúng kể rất nhiều chuyện về lợi ích của Pháp Luân Công đối với gia đình và từng cá nhân. Chúng nói: “Pháp tốt lắm, ông bà tu luyện với chúng con đi!”

Chúng tôi nói: “Cái gì Tốt thì chúng ta cùng học”
Thế là hai vợ chồng được cung cấp sách và đĩa. Chúng tôi bắt đầu như vậy đó!

Trước đây, tôi là người mắc rất nhiều bệnh. Tính sơ sơ đã có những bệnh nặng nhẹ khác nhau như thế này: Bệnh tiểu đường, bệnh ngáp rất kỳ quặc, xương sống bị thoái hóa rất nghiêm trọng, đau nhức khôn thấu bởi thần kinh tọa và giãn tĩnh mạch. Đặc biệt, giày vò nhất, trầm trọng nhất, làm biến đổi tâm tính thành khó chịu với mọi người và làm tôi xa lánh mọi người chính là hai khớp gối của tôi. Có lẽ những năm nằm hầm trên bom dưới đạn và thời kỳ quá cực khổ của chiến tranh đã khiến tôi thấp khớp nặng. Càng nhiều tuổi, căn bệnh này càng biến chứng. Và giờ đây nó bắt tôi phải chấp nhận nằm ngồi một chỗ, đi lại là cực hình. Ở trong phòng đã khó, đi cho hết cái nhà cái vườn của mình khó hơn. Nói gì đến việc thăm cháu con trong thành phố.

Tôi mơ ước có dịp về quê hương – một làng quê bên dòng sông La, nước bốn mùa xanh yên ả, về với những vùng đất mà mình đã để nhiều ân nghĩa trên đất nước này. Tôi nghĩ rằng, đó chỉ còn là mơ ước nữa mà thôi.

Thời không có tiền thì có sức khỏe. Thời có chút điều kiện đi lại thì bệnh tật biến mình thành tù nhân trong nhà mình!. Hai khớp gối dường như không thể có cách nào. Bác sỹ ví von là nó đã nát vụn ra từng mảnh rồi. Nhiều lúc đau quá là cứ tiêm trực tiếp vào đó. Mỗi mũi thuốc trên cả triệu đồng. Đi hết các bệnh viện lớn nhỏ Tây y, Đông y trong thành phố. Tiếp xúc với nhiều giáo sư, tiến sỹ, nhiều bác sỹ có tay nghề cao; tôi cũng đến với các ông thầy lang, thầy cúng, thầy bùa đủ loại. Nằm dài hạn ở các bệnh viện Đông Tây y, Bệnh viện Y học Dân tộc… Nhưng tất cả đều vô hiệu. Càng chữa bệnh, tâm lý tuyệt vọng, bất lực càng đè nặng và bệnh như được thêm vào nặng hơn.

Riết rồi, tin vào tất cả. Ai bày gì cũng uống. Ai giới thiệu thầy ở đâu cũng tìm tới. Kết quả là, từ một người phụ nữ nữ dong dỏng, thon thả; tôi cân nặng trên 70 kg! Có thời, tôi chuyển sang phương cách dùng cao để trị bệnh. Thời ấy mua cả một con Hổ về nấu. Còn trăn cũng chọn những con theo tiêu chuẩn thầy thuốc. Cao hổ, cao trăn trong nhà cả hàng kg. (Sau này, sau khi học Đại Pháp, tôi cho mọi người thuốc thang trước kia, mới biết mình tích lũy khá nhiều thứ thuốc. Thanh lý chúng phải mất một thời gian)

Nhưng trời chưa cho chết. Tôi chưa liệt hẳn nhưng người cứ nục như hầm nồi áp suất. Chân cứ khuỵu xuống, rồi lết cũng không nỗi. Mọi người đi mua xe lăn theo tiêu chuẩn. Nhưng kiểu xe ấy lại hết hàng. Tôi đành dùng tạm chiếc xe hình móng ngựa bằng inox. Có lẽ nhờ vậy mà tôi phải ngồi một chỗ để xem chồng tôi tập Công Pháp mà Sư Phụ dạy qua đĩa.

Chồng tôi say mê. Tôi cũng bị cuốn hút. Tôi ngồi một góc và cũng tập theo bằng cách cứ giơ tay lên xuống sao cho đều đặn. Ông ấy nói làm thế là không được. Tôi mặc kệ. Trong khả năng của mình, tôi cố gắng hết sức, nhiều lúc chỉ giơ một tay mà đã hổn hển hết cả mồ hôi. Thực lòng, tôi chẳng bao giờ nghĩ rằng tập thế có lợi ích gì. Cứ làm như bản năng và có lẽ để cho quên đau… Thế thôi!

Vậy mà các con Bệnh rủ nhau ra đi từ lúc nào tôi cũng không xác định được thời gian. Thật kỳ diệu! Không thể nói điều gì khác ngoài hai tiếng ” Kỳ Diệu”! Vậy là mấy năm trôi qua rồi. Mỗi sáng, tôi dậy mở tung mọi cửa sổ lồng lộng gió để mở nhạc luyện công và nghe hiệu lệnh hướng dẫn của Sư Phụ. Mấy cái tủ thuốc đã gỡ đi. Và tôi đã có thể làm vườn suốt ngày để sống với hoa cỏ mà tôi yêu từ nhỏ.

Ảnh minh hoạ: Tập Pháp Luân Công ở Sài Gòn

Ảnh minh hoạ: Tập Pháp Luân Công ở Sài Gòn

Hiện nay, ai gặp tôi cũng bất ngờ. Tôi nhanh nhẹn, hoạt bát và luôn hòa ái với mọi người. Tôi đã không muốn đi thang máy trong nhà. Tôi thích đi bộ lên chung cư của bạn bè mình. Có nhà 5, 6 tầng tôi cũng lên xuống nhẹ nhàng. Cứ y như có ai nâng mình lên vậy.

Tính tôi vốn rất thẳng và có phần hơi nghiêm khắc trong các mối quan hệ. Đặc biệt, từ khi bệnh tật rất nhiều người cảm thấy khó gần. Thế mà bây giờ chính tôi cũng thấy mình là người khác. Hầu hết, ai tiếp xúc với tôi đều thấy dễ gần. Ngay cả tài xế lái xe đến những người giúp việc đều muốn gần tôi, trò chuyện với tôi.

Tôi đã học được chữ Nhẫn mà Sư Phụ dạy vì thế mà vượt được rất nhiều các quan ải nếu trong đời thường không dễ mà qua được. Khi học chúng ta nên tĩnh tâm đọc sách Chuyển Pháp Luân, không truy cầu khỏi bệnh, vì đây là Pháp môn tu Phật chân chính. Khỏi bệnh chỉ có được với ai muốn chân tu.

Giờ đây, cả 2 vợ chồng đều là đồng tu. Cả hai cố gắng từng ngày. Và do đó, việc tu luyện càng ngày càng thuận lợi.

Nhờ Pháp Luân Đại Pháp mà tôi mới được như bây giờ. Chứ nếu không thì giờ này, tôi như thế nào tôi không thể hình dung ra. Vợ chồng tôi còn hạnh phúc hơn khi chứng kiến bạn bè, người thân bước chân vào tu luyện Đại Pháp. Tất cả chúng tôi đã trẻ lại, yêu đời, không trở thành gánh nặng cho cháu con, xã hội.

Có niềm vui nào hơn thế không? Có thuốc nào để người già hết cô đơn, hết than thân trách phận? Với con đường tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, chúng tôi đã không còn cảm thấy sống thừa trên cuộc đời này.

Phan Thị Thanh Mai
Sài Gòn: 0902366866

Pháp Luân Đại Pháp đang ở cõi người.
Gần hay xa đều là Duyên Phận!

Bình luận