fbpx
Trải nghiệm Tu luyện

Từ một người theo Cơ Đốc Giáo, tôi đã có duyên với Pháp Luân Công

Từ một người theo Cơ Đốc Giáo, tôi đã có duyên với Pháp Luân Công
5 Tháng Mười Hai, 2013 Tịnh Phong
Ảnh minh hoạ: Một học viên Pháp Luân Đại Pháp tập bài công pháp số 5

Chia sẻ của bạn Phương Nhã ở Bình Chánh

Bình Chánh, ngày 2/12/2013

Xin chào các bạn

Tôi là Nguyễn Thị Phương Nhã. Tôi đắc Pháp được 2 năm. Một lần tôi được thầy dạy phổ thông của tôi giới thiệu về Pháp Luân Đại Pháp hay còn gọi là Pháp Luân Công. Thực tế là lúc đó tôi không quan tâm lắm, tôi nghĩ nó chỉ là một môn thể thao bình thường.

Bởi tôi là người theo đạo Cơ Đốc, tôi có đức tin nơi Chúa – đức Chúa Trời, tôi không tin vào sự tu luyện, tôi không tin vào Phật và những điều ở Pháp Luân Công. Nhiều câu hỏi trong tôi: cái gì là công? Cái gì là nghiệp? và chưa thật sự hiểu về Pháp. Lúc đầu tôi còn cho đó là tà và không thuộc một tôn giáo chánh thống. Tất cả những suy nghĩ này của tôi cũng chính là nguyên nhân khiến tôi bỏ lỡ mất một năm để đắc Pháp.

Đúng như Sư phụ nói trong Luận ngữ, sách Chuyển Pháp Luân rằng: “Nếu khai mở lĩnh vực này, thì cần phải cải biến từ tận gốc quan niệm của người thường, nếu không, chân tướng vũ trụ sẽ vĩnh viễn là điều thần thoại của nhân loại, và người thường vĩnh viễn bò lết trong cái khung do hiểu biết ngu muội của mình dựng nên.”

Bởi quan niệm tôn giáo và đức tin, tôi cảm thấy mình chưa ngộ được gì ở Pháp. Tôi thường nhân cơ hội để nói về Tin lành, nói về Chúa cho thầy giáo (dạy tôi ở phổ thông) nghe. Tôi muốn cho thầy ấy thấy Tin Lành của tôi tốt hơn nhiều so với Pháp Luân Công. Tuy vậy, thầy luôn dùng những lời Pháp chia sẻ lại với tôi, tôi thấy được sự kiên định của thầy ở Pháp. Thầy tặng tôi quyển Chuyển Pháp Luân. Thầy bảo tôi hãy đọc nó.

Tôi đọc hết bài giảng này đến bài giảng khác cho đến hết quyển sách, tôi vẫn không thấy được “giá trị” và sự “trân quý” ở đâu. Có lẽ lúc đó do ngộ tính của tôi bị các quan niệm người thường làm mê mờ nên chưa thấy được gì. Tôi có ý định trả lại quyển sách, nhưng bởi có cái “duyên” với các bạn đồng tu (mỗi lúc tôi đến gặp thầy giáo thì cũng gặp họ), tôi nhận thấy họ khác với người đời – họ rất tốt.

Họ khuyên tôi cố gắng đọc thêm và tôi đã giữ lại. Cái duyên này, đến hôm nay tôi mới thấy nó trân quý như thế nào.

Như Sư phụ nói trong Chuyển Pháp Luân, tất cả những ai được biết Pháp này đều là duyên phận. Song song đó, tôi vẫn đi lễ (bên Tin Lành) vào mỗi chủ nhật, là một người dẫn chương trình cho buổi nhóm, tôi soạn những bài nhạc Thánh, soạn những đoạn Thánh Kinh sẽ đọc và chuẩn bị giới thiệu cho Mục sư chia sẻ hôm đó. Ngoài ra, chúng tôi còn dành thời gian cầu nguyện trong suốt buổi thờ phụng. Tôi chứng kiến nhiều sự cầu nguyện, cầu thay của các Mục sư cho các tín đồ, những người bị bịnh tà linh.

Đôi lúc họ cầu nguyện bằng tiếng lạ (mà chúng tôi –những người theo Tin Lành, gọi đó là ơn Đức Thánh Linh) – một loại ngôn ngữ không phải ngôn ngữ đời này và tôi nhận thấy nó thật sự có thể khiến cơn đau nhức mệt mỏi thuyên giảm (Đó là những điều mà người được cầu nguyện kể lại).

Bản thân tôi cũng từng được vị Mục sư đặt tay cầu nguyện cho bịnh tim của tôi. Tôi thật sự cảm thấy khỏe hơn sau đó. Tôi đã tin Chúa chữa lành cho tôi. Cho đến ngày hôm nay, tôi mới biết không phải vậy. Đó là do phụ thể khống chế. Cái gọi là cầu nguyên – “tiếng lạ” ấy chỉ có thể ức chế một phần nào đó cơn đau nhức, nhưng không thật sự trừ dứt bịnh ấy được.

Tôi ngộ ra nhiều điều sau đó. Tôi nhận thấy những hình thức tôn giáo ở đời này đã có nhiều sai lệch. Cái gọi là giáo hội, lễ rửa tội, cầu nguyện khấn vái, đốt nhang… tất cả chỉ là hình thức. Tôi thiết nghĩ, vì sao Chúa Giesu lại hy sinh chết trên cây thập tự, nói là để cứu chuộc tội lỗi của nhân loại, nhưng ai có thể nói chỉ cần sự chết của Chúa là nhân loại không còn tội, không còn nghiệp nữa?

Có phải chỉ cần tin Chúa là được vào nước Thiên Đàng chăng?

Còn những người không tin Chúa, họ sẽ bị bỏ vào hỏa ngục? Nếu thật sự Thiên Đàng là nơi thánh khiết và tốt đẹp đến như vậy, liệu với cái tâm người thường còn chấp trước, có xứng đáng vào ở nơi Thiên Đàng không? Tiêu chuẩn nào đặt ra cho những người muốn vào Thiên Đàng? Có phải chăng ở Thiên Quốc cũng có các tầng thứ để phù hợp với những tiêu chuẩn cao thấp khác nhau?

Và con người cùng phải tự mình hoàn trả nợ nghiệp, bởi sự chết của Chúa chỉ có thể gánh một phần nào đó tội nghiệp thôi. Con người phải ăn năn, sự ăn năn không phải chỉ nhận biết tội lỗi mình mà còn là phải sửa, phải từ bỏ các tâm chấp trước, những tâm mê luyến thế gian này.

Tôi nghe một vị Mục sư ngoại quốc nói một câu như này: “Các anh hãy đừng bao giờ chạy theo một chiếc xe đang đậu mà hãy chạy theo một chiếc xe đang chạy…”, nghe có vẻ tức cười nhưng trên thực tế đó chính là hình thức tôn giáo. Sự cầu nguyên không thể, không thể đưa con người vào Thiên Quốc. Cái chính vẫn là tu dưỡng tính tâm của con người.

Tất cả những điều tôi nói trên đây, không phải tôi nói tôn giáo có gì không tốt. Nhưng tôi chỉ muốn, những ai có tôn giáo như tôi trước đây có thể có cái nhìn bao quát và sáng suốt hơn về Đại Pháp (Pháp Luân Đại Pháp).

Tôi bắt đầu học Pháp, tôi đọc sách và tập công. Khoảng thời gian đầu tôi cảm thấy rất mệt và khó thở ở tim khi luyện công. Có lúc thật sự tôi cảm thấy cơ thể phát lạnh tựa như sốt vậy, có lúc thì đau đầu lắm luôn.

Đọc sách Chuyển Pháp Luân, đúng như Sư phụ nói rằng: “Bắt đầu từ hôm nay, có người sẽ cảm thấy toàn thân phát lạnh, giống như mắc cảm mạo nặng, có thể xương cốt đau khắp cả… Chỗ mà trước đây chư vị mắc bệnh, có thể đã từng luyện khí công mà khỏi, cũng có thể đã có khí công sư chữa khỏi nhưng nay bệnh lại xuất hiện trở lại. Đó là vì họ không chữa hết cho chư vị chỉ trì hoãn lại về sau…”

Tôi hiểu ra được rằng: bệnh là từ nghiệp, “vật cực tất phản”, lúc chúng ta cảm thấy cơ thể mệt mỏi khó chịu, cũng là lúc nghiệp lực dần được tiêu và Sư phụ đang thanh lọc cho mình.

Tuy vậy, có một thời gian tôi nhận thấy càng tập cơ thể tôi càng mệt, mệt đến nỗi không chịu nổi. Tập bài 2 (30’), tôi đổ mồ hôi rất nhiều, tim tôi rất mệt, thật sự rất mệt… Tôi cảm thấy chán nản khi nhìn những người khác tập có sự cải biến về sức khỏe, còn tôi thì không. Thật sự tâm tôi lúc đó rất nôn nóng,thay vì nhìn vào tâm tính của mình, tôi lại nhìn vào người khác. Sư phụ nhắc nhở tôi trong Chuyển Pháp Luân rằng: “… nguyên nhân căn bản là hai chữ “tu luyện”, người ta chỉ coi trọng chữ luyện mà chẳng coi trọng chữ tu”.

Sư phụ cũng nói tu luyện là cần hướng nội mà tu, chứ không phải hướng ngoại mà tìm… Hướng nội, tôi bắt đầu nhìn vào tâm mình, đúng là tâm chấp trước về bệnh tôi không bỏ được. Tôi chú tâm hơn về việc học Pháp, loại bỏ những tâm chấp trước của mình.

Tôi học được “Nhẫn”. Loại bỏ tâm nóng giận của mình. Lúc trước tôi cảm thấy cuộc đời này sao quá nhiều bất công, người thì quá đầy đủ, quá sung sướng, người thì quá thiếu thốn và nhiều nỗi bất hạnh. Người xấu thì vẫn được sống tốt; người tốt thì phải chịu nhiều khổ nạn. Bởi vậy, tôi chưa thực hiện được “Nhẫn” khi cảm thấy còn quá nhiều nỗi bất bình.

Sư phụ nói trong Tinh Tấn Yếu Chỉ: “Kẻ ác do tâm tật đố sai khiến, ích kỷ, nóng giận, mà tự thấy bất công. Người thiện thường trong tâm từ bi, không oán không giận, lấy khổ làm vui”.

Tôi ngộ ra được, con người này bởi những nợ nghiệp ở đời trước mà phải hoàn trả. Số phận mỗi con người đã an bài trước. Và duy chỉ có tu luyện mới có thể thay đổi đường đời của con người ta.

Trong sách Chuyển Pháp Luân có giảng: “Ta đến xã hội người thường, giống như đến khách sạn, tá túc vài ngày rồi vội rời đi. Một số người cứ lưu luyến nơi này mãi, quên cả nhà của bản thân mình.“ (Chuyển Pháp Luân)

Tôi hiểu “phản bốn quy chân” là con đường đúng đắn, giúp tôi tìm về chính bản thân mình-một con người với bản tính tiên thiên: không buồn, không giận, không lo phiền, không hờn trách và dĩ nhiên cũng sẽ không còn đau khổ, bịnh tật.

Trên đây là một vài điều chia sẻ của tôi. Có gì chưa đúng với Pháp xin các đồng tu cho ý kiến! Hợp thập!

Bình Chánh, ngày 2/12/2013

Pháp Luân Đại Pháp đang ở cõi người.
Gần hay xa đều là Duyên Phận!
Bình luận ở dưới hoặc chat với chúng tôi nếu bạn có ý định học hay tìm hiểu nhé

Bình luận